Khuya rồi…khuya lắm…Tôi vẫn online chat linh tinh , đắm chìm vào một thế giới ảo
Tôi lang thang trên mạng để chiêm nghiệm một điều, chỉ để tìm ra câu trả lời cho một câu hỏi mà chưa có ai trả lời giúp tôi được: Tình yêu đáng giá bao nhiêu tiền đây?
Ngày xưa, khi tôi yêu, tôi đã từng hỏi rằng, anh sẽ ko bỏ rơi em lúc em khó khăn và lúc em nghèo khó. Anh sẽ ở bên em cả khi em giàu có với tình yêu chân thành nhất chứ? Người yêu của tôi nói rằng : anh chỉ cần có em thôi. Và tôi biết,anh không bao giờ nói sai lòng mình.
Suy nghĩ của tôi linh tinh,chả ra sao cả. Ai cũng bảo tôi như kẻ mất trí, đang sống trên tầng mây xa xôi nào đó. Nhà tôi ko giàu nhưng cũng ko phải quá nghèo đến mức phải nghĩ xa xôi như vậy. Thế mà giờ đây, điểm lại những gì tôi đã đi qua,người tôi yêu bỏ rơi tôi vì một thứ gọi là... tiền!
Tôi khóc, hôm nay tôi khóc dữ dội, đã lâu rồi tôi chỉ khóc dấm dứt thôi. Tôi ko yêu tiền đến nỗi đánh đổi cả cuộc đời tôi để lấy nó, nhưng có lẽ đó chính là sai lầm của tôi, đáng ra tôi nên yêu tiền hơn cả bản thân tôi mới đúng. Bởi, bây giờ, tôi đã nghiệm ra một điều rằng, người đàn ông của đời tôi, bỏ tôi mà đi, lí do nào để biện hộ đi nữa, lí do nào cũng đều là vì tiền cả. Người mà tôi yêu, quay mặt với tôi, cũng chỉ bởi tiền mà thôi.
Thực sự bây giờ, cảm giác của tôi rất đau đớn. Tôi không cảm thấy nhục nhã nhưng mà cứ như là có một cái gì đó, nó đang cứa rất sâu vào tim tôi.
Tôi đã sai khi chưa bao giờ mong có nhiều hơn số tiền mình cần. Mức chi tiêu cho cuộc sống hắng ngày,cho những khoản thu hàng tháng, một khoản dành cho số tiền phát sinh,chút dành dụm cho kì nghỉ cuối năm…Còn gì nữa? Tôi yêu mọi thứ và cho rằng đủ là đã rất tốt rồi. Tôi có nhiều tham vọng nhưng chưa bao giờ có ước mơ là ngồi trên 1 đống tiền cả. Tôi quý trọng những gì tôi làm ra, những tình cảm tôi cho đi. Vậy tại sao, lại ko ai quý trọng những gì tôi đem đến?
Ko đến được với nhau vì gia đình anh ít có điều kiện hơn gia đình tôi, chia tay nhau vì anh chưa có gì để đảm bảo cho cuộc sống của tôi, và lại còn cả bỏ nhau vì anh cho rằng anh không muốn tôi phải khổ... Tôi đã nói quá nhiều, những ai biết chuyện,họ cũng phải lắc đầu vì nếu là họ,họ sẽ buông tay từ lâu rồi.Tại sao tôi cứ phải níu kéo khi mà tôi đã sống hết tình rồi… Tôi ko thể bắt người ta yêu tôi khi mà người ta nghĩ rằng vật chất của người ta đang thiếu. Chưa bao giờ tôi đòi hỏi cái gì trong tình yêu mà liên quan đến vật chất. Và tôi sẽ đi làm,tôi cũng có đủ điều kiện thoả mãn những nhu cầu sống của tôi. Tôi chỉ mong được là chỗ dựa cho tình cảm của anh,và khao khát mong nhận về một tình cảm như thế. Tôi muốn cùng anh cố gắng và lo cho cuộc sống của chính chúng tôi…Tôi nói không chỉ một lần, nhưng anh chỉ lắc đầu “ anh không hứa hẹn gì khi anh chưa có gì cả,chưa làm được gì cả. Anh không thể để em khổ vì anh…”
Tôi cảm thấy cuộc đời này thật "rẻ tiền" vì ai cũng cần tiền cả.
Tôi đã tin rằng tình cảm có thể lấp đầy nhiều khoảng trống!
Nhưng tất cả những gì tôi nhận được bây giờ, hoàn toàn trái ngược với những gì tôi đã nghĩ. Nếu cứ vì đồng tiền, chắc chắn trong tuơng lai,sẽ có người đàn ông nào đó xa tôi…bởi vì…tôi…không có được nhiều tiền như sự mong đợi của họ! Có thể anh ấy như bao nhiêu người đàn ông, chỉ yêu tiền , nhưng tôi vẫn rất yêu những người đàn ông yêu tiền, tôi thực sự đã rất yêu… và tôi biết, hẳn anh ấy cũng rất yêu tôi, khi anh rời bỏ tôi, tôi biết rằng.... hình như anh đã khóc!
Bây giờ, tôi ở lại với trái tim tôi, duy nhất 1 hình bóng ko thể nào làm tôi đổi khác! Ai tôi đã yêu, tôi sẽ yêu mãi và yêu thật nhiều như thế!
(redeisign from Gao’s blog)