Em không biết bắt đầu từ đâu
Khi nỗi buồn nghìn trùng như biến rộng
Cố tìm ra một vài điều nghĩ ý
Mà gió kia gào thét khúc không lời
***
Anh biết không,
sáng nay trời trở lạnh
Em trở dậy trong muôn vàn suy tưởng
Tình yêu như lưỡi dao,
Em vô tội ngây ngô mà đổ huyết…
***
Em không phải nữ chiến binh
Không thể vung gươm mình tranh đấu
Để giành lấy tình yêu
như một món hàng cao giá
Mà người ta vốn thường thích ganh đua
***
Tình yêu của em
như nhánh cỏ bình yên lúc sương mù
Nhẹ và êm yên lành như giấc ngủ
Tình yêu của em
không như một món hàng
Em không thể cùng người tranh đấu
Nên anh hỡi,
em không biêt bắt đầu từ đâu...
(ST)