Nửa đêm. Một mình!Online. Một mình!
Cố mãi mà đêm nay không làm sao ngủ được.Bật máy tính, nghe nhạc và hát một mình.
Online, lang thang qua những blog quen mà lạ.Khuya lắm rồi, chắc mọi người chìm trong những giấc ngủ sâu.
Nhớ anh quay quắt vào những đêm như thế này.Lâu lắm rồi...gặp nhau rất vội, những ánh nhìn rất vội, những nụ hôn rất vội. Bàn tay hờ hững bàn tay. Chia tay nhau rồi, mỗi đứa một nơi rồi, lí do chỉ là vì " tình mình nhiều trái ngang quá". Để vài ngày lại gặp nhau, lại truyện trò như chưa từng xa nhau,để nhìn sâu vào mắt nhau, để thở dài, để hờn ghen, để khóc,và rồi lại để ...xa nhau.
Thèm được ôm anh, được trong vòng tay anh. Thèm được cùng anh online tìm website nào dạy hôn," anh sẽ xem trước rồi thực hành để em biết thế nào là hôn".Mình thèm được vòng tay anh quàng qua vai mình cùng bước đi trên những con phố dài thật dài...Trời mùa đông lạnh quá,cái giá trong lòng mình cũng se sắt hơn bất cứ khi nào.Anh của em,kỉ niệm cứ từng khúc ùa về, mắt mình lại cay cay. Đau đầu quá!
" Người ta chỉ phân biệt kẻ mạnh mẽ và kẻ yếu đuối, không phân biệt kẻ mạnh mẽ và kẻ cố tỏ ra mạnh mẽ".Ngoài dằng dặc những đêm online thật khuya,ngồi một mình, thật lâu nhìn chăm chăm vào màn hình, chẳng phút giây nào mình được khóc. Màn hình một màu xanh đến đơn điệu. Mắt nhìn chăm chăm vào Yahoo, mong chờ một cửa sổ mở ra để có người cũng tâm sự, nhìn đau đáu vào một cái nick xám xịt, chờ mong nó sáng nhưng mãi chỉ u tối một màu...Lạnh lẽo!Mình mong chờ cái gì thì chính mình cũng không hiểu.
Mấy hôm nay mưa nhiều, trời lại trở rét, cái lạnh làm da mình lại bị cước, đỏ ửng và xưng lên như bị phù. Ngứa!Đau! Buốt! Khó chịu.Nỗi buồn cứ âm ỉ. Từ khi mất anh đến giờ, hàng trăm thứ chuyện cứ dồn dập đổ lên đầu.Hết mất tiền, bị phạt vi cảnh, cảnh sát giao thông bắt vượt đèn đỏ lại đển vụ tai nạn tí tử chiều qua.Có lẽ số mình phải sống để khổ chứ trời không cho chết thì cũng không hiểu. Cuộc đời thật là đáng chán!
Thôi, khuya rồi. Chợp mắt mai còn đi học. Nỗi nhớ anh vẫn chẳng chịu vơi đi...