Có một câu chuyện,tớ viết từ lâu lắm rồi.Lẽ ra định bổ sung thêm về cốt truyện,ít cũng là để câu chuyện có một kết thúc có hậu hơn.Nhưng vì nhiều lí do khách quan và cả chủ quan nên thật sự không có đủ điều kiện hoàn thành nốt.Mọi người đọc và cho ý kiến nhé.
Khói hương trầm bay nghi ngút khiến mắt tôi cay cay. Đặt lễ vào ban giữa tam quan, tôi nhắm mắt,hai tay chắp trước ngực, tôi quay ra vườn chùa , lòng thanh thản, từng bước từng bước tôi lang thang ra tít khu vườn cuối sân sau.
Trời dịu mát, hương sen ngào ngạt, thoang thoảng theo gió đưa hương. Khói hương trầm thơm thơm tỏa khắp khu vườn u tịch. Tôi ngồi dưới gốc Hoàng Lan,ngước mắt nhìn từng bông hoa nở vàng,dịu dàng và thanh mát. Tiếng chuông vọng lại từng tiếng một rơi đều…Cả ngôi chùa như trầm tư giữa khung cảnh ồn ã của đường phố.Tôi lặng người nghe từng tiếng chuông vang ra loãng dần trong êm lặng mà thấy hồn mình đang phiêu bồng trong cõi mộng.
Ấn tượng sâu sắc nhất trong tôi là hình ảnh của một ni cô chiều chiều quét lá phía sau vườn chùa. Đó là một ni cô còn rất trẻ, khoảng tầm trên dưới 30 tuổi, đôi mắt lúc nào cũng tím mọng những u uẩn buồn. Tôi vẫn thấy các cụ bảo : “ Phàm đã đi tu, thường gặp cảnh đời ngang trái quá mà người ta mong ẩn kiếp…”, nhưng thật sự những giọt nước mắt lúc nào cũng như sắp rơi ra trên gương mặt trắng hồng của ni cô cứ ám ảnh lòng tôi mãi.
@@@@@
Buộc khăn vào cổ , Hoài đặt con lên sau yên xe:
_Cún của mẹ ngồi ngoan,bám chặt lấy mẹ nghe chưa. Đừng quay ngang quay ngửa mà ngã nhé.
_Con nhớ rồi. Mẹ ơi,nhé, hôm nay đường nhiều ô tô mẹ nhỉ?Hôm nay ở lớp con chơi siêu nhân nhớ,siêu nhân toàn đi ô tô,mai sau con lớn con cũng lái ô tô cơ.
Hoài cười. Chiếc xe lăn đều,chầm chậm trên mặt đường,nét mặt hạnh phúc rạng ngời trên gương mặt người mẹ trẻ.
Chồng Hoài được cơ quan cử đi học nước ngoài đã mấy năm. Từ khi sinh Cún ra đến giờ, Hoài một mình vất vả nuôi con,may có gia đình chồng ở bên nên Hoài cũng bớt phần cơ cực. Thôi thì có vất vả cũng vì tương lai.Cún thành niềm an ủi,thành động lực,là chỗ dựa choHoài trong những ngày chồng đi vắng…
Mải suy nghĩ.Hoài đưa mắt nhìn sang bên đường,trời chiều rực nắng,những mảng sáng tối giữa những lùm cây làm Hoài thích thú.Chị đuổi theo những suy nghĩ của riêng mình. Tiếng Cún huyên thuyên kể cho mẹ nghe chuyện ở lớp làm Hoài quay về thực tại:
_Cún ngồi yên nhé con.
_Mẹ.. mẹ ơi
Nghe tiếng con kêu thất thanh,Hoài quay lại.
Két ..ét…ét…
_Mẹ…
Chị giật mình,chỉ kịp thấy chiếc xe tải phía sau trồ tới.
Tiếng Cún kêu thất thanh rồi bỗng im bặt.
Két…ét…ét..
Xe tải phanh kít lại.
Mặt đường be bét máu.
Đầu óc Hoài quay cuồng. Tiếng người hô lên:
_ Đỡ mẹ nó xuống kìa
_ Khổ, thằng bé không kịp biết gì…
_Gọi cấp cứu đi.
_Ai gọi cảnh sát cho nhà nó với
….
Người đi đường xúm đông lại đỡ Hoài ra khỏi xe. Hoài gào lên thảm thiết,nhao ra…
Bàn tay ai kéo Hoài lại, chị ngất lịm
Trong mơ màng mắt Hoài vẫn kịp thấy bàn tay nhỏ xinh với với khẽ động đậy dưới lốp xe. Sau bánh xe là một đống thị nát nhẹp be bét máu rải đều như tráng trên mặt đường. Óc tươi trắng hồng, mềm như đậu phụ nát bắn ra tung tóe lên cả thành xe và một khoảng đường….
Tỉnh dậy Hoài thấy mình đang nằm trong căn phòng rộng toàn một màu trắng toát. Cảm giác lạnh lẽo chợt ùa đến,Hoài nhớ lại tất cả. Cún nhoài người ra gọi Hoài rồi ngã xuống sau xe. Chiếc xe tải không phanh kịp nhao lên đâm thẳng vào thằng bé đang trong tư thế vừa chạm đất. Nuớc mắt Hoài giàn giụa. Hoài ngồi ngay dậy ,nhảy ra khỏi giường. Tiếng bác sĩ vang lên :
_Chị nghỉ đã, chưa về được đâu
Chị quay sang,lay lay vị bác sĩ trẻ:
_Con tôi,con tôi đâu?
Bác sĩ cúi mặt xuống , gìm tay chị nói giọng từ tốn:
_Chúng tôi xin lỗi.Cháu đã mất luôn tại đấy rồi chị ạ.
Nước mắt Hoài tuôn ra xối xả. Chị vùng lên chạy ra ngoài.
Vị bác sĩ đuối theo, vừa chạy vừa gọi :
_Chị ơi đợi đã, chị Hoài ơi
Hoài chạy mải miết,Hoài chạy mái miết mà không biết mình chạy về hướng nào.
Không biết ở nơi xa ấy Thương có kịp biết con anh đã qua đời rồi không. Tại sao ông trời bất công với Hoài đến vậy. 2 lần rồi mà không cho Hoài được một đứa con. Hoài làm nên tội gì mà nỡ ác với Hoài đến thế. Hoài nấc lên nghẹn ngào: “Thương ơi”…Vấp viên gạch,Hoài lao người xuống vỉa hè,nước mắt Hoài vẫn tuôn như mưa không dứt. Hoài kệ những giọt nước mắt cứ thế chảy trên gương mặt ngày một hốc hác của chị.
Hoài bước chân vào đến cửa, bàn thờ Cún đặt ngay giữ nhà. Hai bên là hai dải khăn xô trắng buông xuống quanh chiếc bàn leo lét ngọn đèn dầu. ảnh Cún đặt ngay ngắn chính giữa sau khói nén hương trầm nghi ngút. Hoài nhoài người vào, ôm lấy ảnh Cún trên bàn thờ,chân Hoài không đứng vững, chị gục xuống bên chiếc bàn nhỏ, tay nâng nâng khung ảnh, bò người ra sàn nhà. Hoài không khóc được nữa, chị ôm lấy khung hình của Cún, mắt nhìn đi đâu không hiểu,thi thoảng lắm mới thấy một giọt nước mắt khô khốc lăn ra sau hõm mắt sâu hoăm hoắm.
Không gian như vắng lặng chợt vang lên tiếng the thé của bà Quyền :
_Cô còn vác mặt được về cái nhà này nữa à? Cô giết chết con cô rồi cô còn mang xác về đây nữa à? Cô cút ngay,cút ngay đừng ngồi đấy làm ô uế bàn thờ cháu tôi
Hoài ngẩng lên nhìn mẹ chồng bằng ánh mắt thảng thốt,bất ngờ và đau đớn. Thật sự Hoài không nghĩ người mẹ mà cô vô cùng kính yêu,hàng ngày chăm sóc thay chồng tử tế, không gây ra bất cứ lỗi lầm nào lại buông ra được với chị những lời như thế. Hòai nghẹn ngào:
_Con xin mẹ…
Bà Quyền quắc mắt lên:
_Ai là mẹ cô. Tôi không có loại con dâu chỉ biết giết con như cô. Thằng Thương sai lầm khi lấy con vợ như cô.Tôi biết từ đầu mà,cô định làm cho nhà này tuyệt tự tuyệt tông cô mới cam lòng.
Sau câu nói ấy, một loạt quần áo của Hoài vứt tung ra trước mặt chị. Hoài ngẩng lên nhìn mẹ chồng, nước mắt lưng tròng :
_Mẹ ơi ơi…iiii…
Bà Quyền quay mặt đi. Từng tiếng bà vang lên vẫn rắn đanh như thép :
_ Cô rời khỏi cái nhà này đi. Tôi gọi điện cho thằng Thương nó cũng sẽ gửi đơn về. Nó bảo nó cũng muốn bỏ ngay cái loại vợ đoảng như cô .
Hoài cầm từng chiếc áo dưới sàn nhà, ngước lên bàn thờ nhìn đứa con thơ chưa kịp sống bao năm đã xa rời chị. Hoài cưa kịp định thần, vẫn thấy bỡ ngỡ và như không tin nổi vào những gì đang diễn ra trước mặt.
Hoài cúi nhặt quần áo. Cánh cửa đóng rầm trước mặt. Lòng chị đau nhói từng khúc ruột. Nỗi đau mất con chưa kịp vơi đi…Lẽ nào chị đã thực sự mất tất cả? Bao nhiêu năm ân nghĩa vợ chồng Thương đành đoạn bỏ chị thật hay sao? Từng bước Hoài bước mà bàn chân như nhói buốt. Hoài sắp rời xa nơi cất giữ với chị bao nhiêu kỉ niệm của những tháng năm vợ chồng. Mắt Hoài ngoái lại, chị đứng trân trân trước cổng nghe trong lòng từng kỉ niệm của những ngày tháng hạnh phúc cứ ùa về. Tiếng cười của đôi vợ chồng ngày mới cưới, tiếng đứa con bi bô tập nói bên mẹ. Hoài khát khao được ôm con trong tay, được nắm tay chồng cùng đứa con nhỏ dạo bước trong công viên chiều buông nắng… tất cả đã xa, xa hết rồi..
Ngày xưa…
Tối khuya trên con đường ray thăm thẳm, chỉ có 2 đứa tay trong tay. Mỗi đứa bước trên một mép đường.Thương dắt tay Hoài , hai chân chị nhón lên cố giữ thăng bằng . Tiếng Thương cất lên nồng ấm :
_ Em đừng nhón chân, cầm tay anh, nhé, anh dắt em đi
_Anh dắt em đi, nghe như dắt con thuyền mình đến bến bờ yêu thương. Làm được không?
_ Sao không? Quyết tâm thì có gì là khó?
_… Á…
_ Chân em sao không, đang nắm tay anh thì tự nhiên nghĩ đi đâu ý. Đưa anh xem nào.
Thương cúi xuống xoa bóp bàn chân Hoài. Không biết chân Hoài hết đau tự lúc nào. Chị cúi xuống, tay khẽ giơ lên vuốt những sợi tóc lòa xòa trên gương mắt đẫm mồ hôi vì lo lắng của anh. Thương bất chợt ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt Hoài. Thương ôm Hoài thì thầm những lời yêu thương như rót mật:
_Anh yêu em lắm biết không? Cả đời này không có được em,chắc chẳng bao giờ anh còn nghĩ đến chuyện lấy vợ nữa.
_ Lấy em để cả đời thương hoài như tên chúng mình ghép đôi hay sao?Còn gia đình, còn bao nhiêu chuyện
_ Anh mặc kệ tất cả…
Anh khép môi Hoài trong những nụ hôn dài tưởng chừng như bất tận.
…
_Anh Thương ơi, bao nhiêu vất vả, mình đến với nhau chưa vui sống được mấy năm anh đã xa em rồi, một mình mẹ con em mà lại vắng anh như thế này ,mẹ con em biết xoay xở làm sao?
_ Cứ sống thế này sao được hả em? Còn gia đình, còn có mẹ, anh tin em vượt qua và chờ anh về được mà.
_Ở nhà với em, vất vả bao lâu chịu được, huống gì...Nhỡ anh đi, anh đi luôn thì em biết làm thế nào.
Thương cúi xuống hôn lên đôi mắt đẫm nước mắt của vợ
_ Em ngốc thật, anh có em, có con,có gia đình, anh đi luôn làm sao được.Anh sẽ về với em
Hoài úp mặt vào vai anh khóc nức nở. Hoài khóc vì xa Thương đã đành nhưng trong lòng Hoài dự cảm nào đó chẳng lành như lấp ló quanh như muốn nhe răng vồ lấy cái dáng người mỏng manh, yếu đuối của Hoài.
Những kỉ niệm như những đoạn băng quay chậm hiện lên trong tâm trí Hoài. Một mình vượt qua bao sóng gió không có anh ở bên, mấy năm trời hết lòng vì gia đình chồng nhưng sao những ác cảm bà Quyền dành cho cô con dâu mãi không phôi pha.
Nhớ con, nhớ chồng, ngồi bên gian nhà phía sau chùa mà mắt Hoài cứ cay nồng. Hoài đau như vỡ tan từ ngày lang thang bao miền không tìm được chỗ trú thân. Hoài trách Thương sao anh không một lời nói với Hoài rằng anh không cần Hoài nữa. Vì lí do gì mà Hoài bằng mọi cách không thể nào liên lạc với anh cho được?
Hoài nhớ con, hình ảnh Cún dưới chiếc bánh xe be bét máu ám ảnh Hoài khôn nguôi. Tự trách mình, vật vã trong những cơn đau chưa đủ,có đêm nào Hoài an giấc. Nhắm mắt lại Hoài lại nghe tiếng Cún thất thanh gọi mẹ. Chị vẽ ra gương mặt của con trên mặt giấy, luốn vào khung ảnh rồi đặt vào gian bên trong chùa. Ngày nào Hoài cũng ra ngồi đấy, thừ người nhìn thật sâu vào đôi mắt ngây thơ của con….
Gục mặt xuống bàn, nước mắt Hoài lại lã chã, trái tim chị lại thầm gọi tên Thương trong muôn ngàn nỗi đau tột cùng. Chị tự hỏi trong lúc chị vật vã với con đau của đời mình, Thương có phút giây nào tưởng nhớ đến đứa con tình yêu của mình ngày xưa không. Ở đời, người phụ nữ nào cũng sống vì chồng vì con, mất hết tất cả, cũng dễ hiểu vì sao nỗi đau cứ dai dẳng không dứt trong lòng Hoài.
…..
Nhìn mái tóc dài cứ rơi từng chỏm xuống nền đất, ngước mắt lên hàng trăm bức tượng lạnh lùng nhìn chằm chằm như thấu tâm can mình mà lòng quặn đau, nước mắt Hoài lại chan chứa. Sư trụ trì cùng mây vị sư cô quì trước ban thờ miệng lẩm nhẩm tụng kinh. Hoài thì cứ khóc, trụ trì cất giọng vang vang, lành lạnh như những bức tượng u tịch quanh Hoài “ dứt bỏ duyên trần hãy mong vào chùa hầu Phật”…
Hoài quyết định dứ bỏ duyên trần, nuối tiếc và đớn đau còn nhiều lắm, nhưng Hoài mong cảnh chùa cùng tấm lòng hướng phật sẽ giúp chị tìm lại yên tĩnh sau những đau thương xảy ra khôn nguôi trong cuộc đời chị.
@@@@@
Ngẩng mặt lên nhìn tôi, bà vãi cũng giơ tay gạt nước mắt:
_Đấy, bấy nhiêu năm,trụ trì vẫn chưa cho ni cô ấy được học kinh.Cũng bớt khóc hơn rồi, nhưng mắt chị ấy thì buồn lắm, nao lòng lắm cô ạ.
Nắng vẫn vàng duộm,vàng đến nao lòng tôi…